Hương quê

Cánh đồng xanh, xanh mướt cuối chân mây  Đàn cò trắng dập dờn bay mờ tỏ  Con kênh xanh uốn cong cong bờ cỏ  Dòng mát trong lấp ló cà cuống bơi    Đàn trâu đằm ngoài chuôm chẳng nghỉ ngơi  Đợi tiếng cày gọi về đi vỡ đất  Mùa vừa sang màu nắng vàng bánh mật  Từng đường cày lật gốc rạ hong sương    Chiều mùa về rộn rã chốn quê hương  Tiếng trẻ reo khắp đường lầy rơm rạ  “Hương quê”

Cánh võng

Gió đưa cành ổi sau vườn  Nắng vàng ngả bóng trên tường đỏ au  Hiên nhà thoang thoảng hương cau  Bà tôi bỏm bẻm miếng trầu vừa têm    Đôi tay se sợi đay mềm  Bà ngồi bện võng bên thềm năm xưa  Bện vào xuôi ngược nắng mưa  Bện từ ký ức tuổi thơ bện về…    Chiều ươm vàng ruộm triền đê  Tôi theo chân mẹ đường quê thưa người  Sợi đay mẹ gánh một thời  Để bà bện võng cho đời đung đưa    Lưng còng đổ bóng xế trưa  Miệt mài vẫn bện sợi thưa sợi dày  “Cánh võng”